Sau bài viết Tôi không bán hàng cho khách mặc cả độc giả Minh Nguyễn cho rằng: Nếu không có "thói xấu nói thách" thì sẽ không có "thói xấu mặc cả"

Độc giả Thanh kể:

Vợ tôi vào một ngôi chợ nổi tiếng ở Sài Gòn mua biếu mẹ chồng một đôi dép thêu.Vợ tôi ưng nên hỏi giá người bán bảo đôi dép này 450 nghìn . Vợ tôi không nói gì, chọn tiếp, người bán nói "Bây giờ em muốn mua giá bao nhiêu em nói đi được thì chị bán cho".

Chị ta cứ theo kè kè hỏi vợ tôi năm lần bảy lượt chỉ mỗi câu đó. Vợ tôi vờ nói "thôi em ở dưới quê lên đi công chuyện ngang qua đây, em không biết giá, chị cứ nói giá nào rẻ nhất mà chị có thể bán cho em được", thế là chị ta bảo "Vậy hả? Ở quê lên hả? Vậy thôi chị hữu nghị bớt cho em 50 nghìn, giá 400 nghìn là chị hết lời rồi".

Vợ tôi vẫn im lặng xem hàng, chị ta sốt ruột lại hỏi "em muốn mua giá bao nhiêu...". Vợ tôi cười cười nói em không biết giá, chị ta hối "thì em cứ nói đại giá em muốn mua đi" (lúc này ai trả bớt thêm 50 nghìn, 100 nghìn là hố).

Vợ tôi đu đưa "em đương nhiên muốn mua thật là rẻ, chị đương nhiên muốn bán thật là mắc, em nói giá em muốn mua chị chửi em làm sao". Chị chủ hàng nói: "Không sao, em muốn mua giá nhiêu nói đi". Vợ tôi nói "vậy em nói chị không ưng cũng đừng chửi em nhé". "Ừ em cứ nói đi, em muốn mua giá nhiêu".

Lúc này vợ tôi mới từ tốn: "Em nói thiệt với chị là vì em muốn mua em mới trả giá này cho chị còn có lời, nếu không em sẽ trả chị tới vốn luôn đó, bán thì em mua đôi này 150 nghìn". Chị ta vuốt tay vợ tôi: "Trời ơi em ở dưới quê lên thật không mà biết trả giá rành vậy? Thôi chị bán cho em, coi như chị hổng có lời". Đấy, vào chợ không rành là ăn hố.

Bị nói thách tương tự khi mua hàng, độc giả saigon84 quyết định chở bạn đi nơi khác mua giá ổn định hơn:

Tôi dẫn người bạn nước ngoài vào chợ ở Sài Gòn, anh ta thích cái phin cà phê. Lúc đó nghĩ ngay vào đây mua là chắc chắn mắc rồi. Tuy nhiên chúng tôi vẫn muốn thử nghiệm, hỏi ban đầu họ nói giá 200 nghìn cho cái phin loại nhỏ các quán cà phê rang xay Việt Nam hay dùng dù tôi người Sài gòn nói giọng Sài Gòn. Sau một hồi trò chuyện, họ giảm xuống từ 150 nghìn, rồi 90 nghìn, rồi 45 nghìn.... Tôi cám ơn và chở người bạn vào siêu thị, giá niêm yết dao động cho cái bằng inox loại cỡ các quán cà phê hay dùng là từ 18-35 nghìn tùy nhãn hiệu, kiểu dáng...

Độc giả Nguyen: Ai cũng cho anh lời nhưng đừng nói quá thách. Vì anh gạt người thì chỉ được một lần mà mất khách, còn anh lời ít nhưng khách sẽ tới nhiều lúc đó ai lợi hơn ai?

Độc giả Anthony:

Thực tế cho thấy không có quy luật nào cũng không thể nào nói trả giá hay không trả giá cái nào đúng hơn. Tuy nhiên nhìn chung thì người ta sẽ nhận biết: Mua thực phẩm, đồ gia dụng trong siêu thị, đi ăn trong các quán, nhà hàng...thì đừng bao giờ trả giá. Siêu thị, quán ăn thỉnh thoảng có khuyến mãi giảm giá. Mua thực phẩm, hàng hóa ngoài chợ, mua xe, điện thoại, bàn ghế...ở các cửa hàng thì nên trả giá. Người có kinh nghiệm về mua sắm sẽ nhận ra mua ở đâu nên trả giá và mua ở đâu thì không.

>>Chia sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến tại đây.

Bỏ thói xấu nói thách và mặc cả

Bỏ 'thói xấu' nói thách và mặc cả

Tôi không bán hàng cho khách mặc cả

Tôi không bán hàng cho khách mặc cả

Nguồn: https://vnexpress.net/doi-dep-450-nghin-dong-vo-toi-mac-ca-con-150-nghin-4103688.html